"VIẾT VỀ GIA ĐÌNH LB VIỆT NAM CỦA TÔI" - BÀI DỰ THI SỐ 3

GIA ĐÌNH LB VIỆT NAM CỦA TÔI

Hồ Chí Minh, ngày 04/04/2019

Giữa cái thời tiết nắng gắt của Sài Gòn vào những ngày đầu hè thật kinh khủng, vừa xuống sân bay tôi phải lật đật chạy ngay đến 44 Hoàng Việt, quận Tân Bình cho kịp giờ phỏng vấn. Hiện ra trước mắt tôi ngay lúc này là ngôi nhà sơn màu vàng ươm như nắng hạ, lối thiết kế mang phong cách vừa cổ điển vừa hiện đại khiến cho người nhìn có cảm giác thật tươi mới, sáng sủa và năng động. Tay kéo vali, tay cầm bộ hồ sơ đang lóng ngóng bước vào cổng thì gặp ngay chú bảo vệ thân thiện hỏi tôi “đi đâu mà mang đồ cồng kềnh vậy con”. Giữa Sài Gòn vội vã này mà nghe được tiếng gọi “con” sao mà ấm lòng. Tôi vội vàng đặt vali xuống nói:

“Con đi phỏng vấn, đi đường nào vậy chú”.          

“Phỏng vấn hả? để vali đây chú coi cho, đi thẳng vào cửa kính kia rồi gặp chị lễ tân chỉ cho”.

“Vậy hả chú, vậy chú coi giúp con cái vali, cảm ơn chú!”

Thế đấy, tôi được chị lễ tân dẫn vào căn phòng ngồi – một mình – không có thêm bất kì ai nữa. Hồi hộp chờ đợi thì lát sau cũng có một chị đẩy cửa bước vào. Mái tóc uốn nhẹ, kẹp mái và mặc một cái chân váy đen dài đến gối trông thật dịu dàng, nở nụ cười hiền và hỏi “em đợi có lâu không?”. Chỉ câu nói ấy thôi đã làm buổi phỏng vấn không còn căng thẳng nữa. Tôi không còn hồi hộp và run sợ vì lần đầu xin việc. Thật may mắn, tôi được nhận vào vị trí Thư ký an toàn kiêm y tá. Mãi sau này tôi mới biết chị ấy tên Ngọc – phó phòng HCNS.

Đà nẵng, ngày 09/04/2019

Sau lần phỏng vấn ấy tôi không còn đến công ty nữa vì đã quyết định đăng ký đi dự án làm. Lần đầu tiên đến vùng đất mới – công trình mang tên 192 Golden Hills Đà Nẵng cũng là lần đầu tiên thay đổi môi trường làm việc, không người thân bạn bè chỉ có những đồng nghiệp xa lạ. Sự bỡ ngỡ, lo lắng và sự thay đổi của khí hậu, sinh hoạt đã khiến tôi mất ngủ cả tuần. Nỗi nhớ nhà da diết làm tôi chỉ muốn bỏ việc mà thôi.

Nhưng nhờ những anh chị thân thiện - những con người chân chất dân quê. Mọi người giúp đỡ trong công việc, chỉ tôi biết bao điều hay về cuộc đời này. Có những buổi tan tầm sau khi làm xong, mọi người thường chở tôi đi chơi, đi ăn, họ giúp tôi thích nghi dần với cuộc sống nơi đây hơn, sự vui vẻ càng làm cho tôi có thêm động lực gắn bó với công việc này.

Hồ Chí Minh, ngày 05/07/2019

Hơn 2 tháng xa Sài Gòn thì lần thứ 2 tôi trở lại công ty để học đào tạo. Đến công ty lần này tôi được tiếp xúc với nhiều người hơn, những người chưa từng gặp cũng chưa từng quen biết, các anh chị của các phòng ban, các sếp… thật xa lạ và thấy mình cũng thật là nhỏ bé.

“Cung Vũ Toàn” – cái tên để lại ấn tượng đầu tiên trong tôi. Anh là một người hay cà khịa tên biệt danh của tôi. Anh Toàn tuy khó tính nhưng rất nhanh nhẹn và hoạt bát, luôn để ý tất cả mọi chuyện. Dần dần, tôi làm quen và dần ngưỡng mộ cách quản lý, cách giải quyết công việc của anh. Người ta gọi “nhỏ nhưng có võ” là đây.

Buổi trưa ở văn phòng hầu như khá ngắn, ăn cơm và nghỉ ngơi chỉ gói gọn trong một tiếng đồng hồ. Nhưng hầu như tất cả mọi người đã quen với nhịp điệu này. Khi chuông đồng hồ reo báo hiệu hết giờ nghỉ trưa thì tất cả mọi người lại lao vào công việc, lao vào những cái máy tính sáng đèn và cắm sạc liên tục, mùi cà phê thơm nức tràn ngập cả căn phòng của những ai còn ngái ngủ. Người thì gọi điện, người thì nói tiếng Anh, tiếng Việt nhộn nhịp, rộn ràng cả văn phòng. Không một ai than vãn hay lười biếng, tất cả đều hòa mình vào sự quyết tâm, một ý nghĩ để đưa LB Việt Nam phát triển hơn.

Trở về với Đà Nẵng sau 2 tuần học đào tạo, tôi bắt đầu chạy theo nhịp điệu cuộc sống, tiến độ ngày càng dày đặc, ai nấy đều tất bật. Ngay lúc này đây, trên công trình, những người làm xây dựng vẫn âm thầm miệt mài làm việc. Những cái nắng gay gắt khiến làn da anh đen sạm hay những buổi trời mưa giông rồi đến tăng ca đêm. Dưới ánh đèn yếu ớt, những con người nhỏ bé vẫn cần cù ngày đêm xây dựng dưới bầu trời rộng lớn.

Kiếp công trường một lần anh đã chọn
Là xa em trải mưa gió bão bùng
Là những đêm sương muối thức bê tông

Là viên gạch xếp chồng những hình khối

Anh xây dựng công việc nhiều trọng trách
Xây công trình bắc những nhịp cầu thương
Anh yêu em, yêu cát bụi công trường
Tình chia nửa trên đôi vai nặng gánh.

Kỹ sư trẻ cháy một trời khác vọng
Đời xây dựng vui kiếp sống đó đây.

Con người ta bảo nghề chọn ta chứ ta không chọn nghề được. Và “cái nghiệp” An toàn trong xây dựng đã chọn mình. Dù nắng mưa cực nhọc nhưng các anh vẫn miệt mài với công việc, hy sinh thầm lặng để đảm bảo an toàn cho các nhân viên. Họ yêu nghề như yêu một cô gái mộng mơ đã chìm đắm vào đấy thì không thể từ bỏ giữa đường. Có đôi lúc sự mệt mỏi ấy in hằn trong đôi mắt hay như sếp tôi – một trưởng phòng An Toàn, anh mới hơn ba mươi tuổi nhưng đã bạc trắng mái đầu.

Rồi có đôi lúc cãi nhau inh ỏi trong các cuộc họp căng thẳng, hồ sơ phải sửa đi sửa lại nhiều lần, áp lực sợ không kịp làm thanh toán, về công ty, tiền nong hay sợ những sự cố trong lao động dẫn đến chết người… bấy nhiêu thôi cũng trông thấy mọi người có vẻ già đi so với tuổi rồi.

Thế đấy, mệt nhọc là vậy nhưng có những bữa cơm trưa quay quần bên nhau, cùng nhau trò chuyện rồi phá lên cười giòn tan. Hay những buổi chiều tà ngồi trước container văn phòng kể đủ thứ trên trời dưới đất…Điều đơn giản vậy thôi nhưng cũng làm cho mệt mỏi tan biến đi rất nhiều. Dường như niềm vui đã làm cho mỗi người cảm thấy dễ thở và ý chí lại tăng thêm. Mỗi người luôn có một tình yêu, tình yêu ấy đủ lớn để tiếp tục chiến đấu và không từ bỏ, bởi vì:

“Tôi yêu em như thi sĩ yêu nàng thơ

Một buổi chiều đôi mắt hóa dại khờ

Giữa cát, sỏi, xi măng và nắng gió

Tôi lạc vào hồn em – một cô gái mộng mơ”.

Thời gian cứ thế trôi nhanh, lại một mùa hè nữa đến và kéo theo vài điều thay đổi, vài người chọn cho mình hướng đi mới nhưng cũng không ít người chọn gắn bó dài lâu. Suy cho cùng, sự cố gắng của tất cả mọi người đã giúp LB Việt Nam dời sang một văn phòng lớn hơn, hoành tráng hơn. Ngôi nhà vàng ngày ấy giờ đã chuyển sang một nơi khác, chuyển sang một màu cam nổi bật giữa con phố, thu hút bao ánh mắt người nhìn, nhưng các anh hành nghề đó đây vẫn chưa một lần về thăm.

Ngay lúc này đây, trên công trình những người làm xây dựng vẫn âm thầm miệt mài với công việc của mình. Mảnh đất rộng lớn khô cằn ngày ấy, không điện không nước thì giờ đã mọc lên những dãy nhà, những bụi hoa dại đua nhau vươn nở trông như một kỳ tích. Và rồi những người làm xây dựng lại vội vã rời đi khi miền đất đã sáng những ánh đèn, đã đông đầy dần những tổ ấm.

Tôi vẫn nhớ như in những lúc kéo nhau đi hát hò, Chỉ Huy Trưởng tôi vẫn chọn mãi một bài – “Bài Ca Xây Dựng” để hát:

“Bạn đời ơi, bạn có nghe hay niềm vui của những người dọn đến khu nhà mới mà chúng tôi vừa xây xong. Và em thân yêu ơi, ngày mai chúng ta lại lên đường đến những chân trời mới. Niềm vui của đôi ta về ngôi nhà thầm mong ước đã chan hòa trong niềm vui chung như nước sông ra biển lớn...”. Từng câu từ trong lời ca như đã thay lời muốn nói trong mỗi người con xây dựng.

Một ngày nào đó khi vô tình trở lại nơi đây - nơi đã níu chân tôi, các anh suốt hơn năm trời thì tôi có thể tự hào dõng dạc rằng: “Nơi đây chính tôi và các anh em đã làm, nơi đây chính công ty Cổ phần Xây dựng LB Việt Nam đã khởi công xây dựng”.


Rồi mùa dịch bệnh tới, sự khó khăn lại chồng chất khó khăn khiến công ty tôi phải một phen lao đao. Nhưng mọi người vẫn bình tĩnh, tuân thủ các biện pháp y tế, cách phòng chống dịch theo chỉ thị của Chính phủ. Sự đồng lòng và niềm hy vọng cho một mai tươi sáng hơn vẫn hiện rõ trên gương mặt của mọi người. Sự đoàn kết sẽ làm nên tất cả, và mong muốn ấy cũng đã được trả lời bằng hành động không một ai phải nghỉ việc, tháng nào cũng được nhận lương. Đôi lúc đã có thông báo cắt giảm lương… nhưng mọi người vẫn vui vẻ đón nhận vì công sức mình bỏ ra không bị lãng phí. Trong khi các công ty khác phải đóng cửa, nhân viên phải nghỉ việc vì không tạo ra được sản phẩm, chi phí không đủ trả thì công ty LB Việt Nam tôi vẫn đều đều bước tiếp.

Cho dù tương lai có ra sao, dù đi đến chân trời góc bể, tôi vẫn sẽ nhớ mãi về gia đình nhỏ LB Việt Nam. Tôi đã yêu quý nơi này như thế đấy!